Text

Lâu rồi tôi mới có một cuộc trò chuyện đã đến vậy, hai chúng tôi chả ai sờ vào chiếc điện thoại của mình, mà cứ đứng ngoài ban công nói chuyện thôi. Tự nhiên nói rồi tự nhiên im lặng mà không chút ngượng ngùng nào, tôi nhìn bạn từ đằng sau rồi nhìn lên trời, trong lòng tôi chợt cảm thấy vui sướng đến lạ kì, dường như sự im lặng đó nói cũng nói rất nhiều điều, tôi cảm giác như đang thật sự trò chuyện với ai đó và rằng thời gian trôi rất nhanh mà tôi cũng chẳng muốn nó trôi đi chút nào. Tôi tìm thấy được mình, tôi nhìn thấy được bạn, như trái tim chúng tôi đều chung nhịp đập, và tôi dường như hiểu hơn về bạn, về trước đây, về bây giờ, tôi chả lo lắng hay suy nghĩ gì vì bạn thật sự ở đây cùng tôi, tôi nghĩ đó là một đặc ân rất lớn khi được gặp lại bạn - Châu
0 notes
Text

Có hàng liễu đứng chênh về phía nhớ, Lá cũng rơi như thở nhẹ trong chiều. Ta thờ thẫn đi qua mùa rất cũ, Nghe lặng thầm thủ thỉ biết bao nhiêu
Có kẻ lạ ngồi bên hàng quán vắng, Ngỡ như trong cũ kĩ ở đâu xa. Ánh mắt đó như dòng sông vắt lại, Lặng mà sâu, chẳng thể gọi là nhà.
Có cánh cửa một thời hay khép hở, Mà hôm nay lại chẳng thấy ai chờ. Chắc người cũ cũng lâu rồi quên hết, Nơi ta từng dốc cạn cả niềm thơ.
Có chậu hoa nơi góc hiên già cỗi, Nở dặt dè như chẳng biết đổi thay. Mà người ấy từng chăm từng tưới tắm Nay ở đâu trong những lặng thinh này? [Trần Phan Thanh]
#Thanhơi #chuyệncủaThanh
36 notes
·
View notes
Text
Nhưng chuyện đời ai đâu biết trước
Chữ yêu trót lưỡi đầu môi thôi
Em phũ phàng quên lời hứa
Em đã vội vã quên anh
Xứng đôi vừa lứa bên chàng
Anh đứng nhìn theo bẽ bàng
1 note
·
View note
Text

— Greg Santora (via letsbelonelytogetherr)
18K notes
·
View notes
Text
The era of interesting AI art is pretty much over. The glitchy early generations were fun, but as the kinks get ironed out it has become boring. The fundamental problem is that the process of aggregating content and creating output based on that aggregation is going to inherently lead to the blandest possible outcome. Human artists draw inspiration from earlier artists and work within an artistic tradition, but they also can choose to rebel against tradition or against specific aspects of traditions. People tend to roll their eyes at the idea of being contrarian (see: all the mockery of hipsters throughout the years, as well as people being mad at dadaism for "not being real art"), but the fact is that the complicated interaction between conformity and contrarianism is what makes art interesting. AI is not capable of internalizing the values of an art movement, imagining what the opposite might look like (and again here there is a space for creativity: any given set of values can have more than one set of opposing values to choose from*), and intentionally doing the opposing thing. Art based purely on synthesis is always going to be bland and forgettable. *To drill down more into the "each set of values can have more than one opposing set of values" idea: the fundamental issue is that "negation" is a part of human psychology, but it doesn't actually correspond to anything in the material world. Since matter can't be created or destroyed, pure negation is impossible; things can only be transformed into other things. Even the idea of "opposition" is a figment of human psychology. There's no such thing as "the opposite of a chair." In the realm of aesthetics this mean you can't replace an aesthetic value with an "opposite" aesthetic value, you can only replace it with what you judge to be "the most different" aesthetic value, which is always going to be somewhat subjective.
776 notes
·
View notes
Text
youtube
Cắn dập cuống chiều
Bốn bể gió thốc
Em vẫn chờ anh mà
Giữa ngày nắng tắt mà
Hơi thở cóng lạnh giữa hè
Đường đi mù mịt
Em nhìn bằng tim
Anh đừng đi nữa.
Ngày thì nhật thực
Đêm thì nhật nguyệt.
Sông thành sa mạc
Anh thì hư vô
Sót một tiếng khèn
Mắt như lá úa
Anh đừng xa nữa
Em bỏ tất cả
Em quên tất cả.
Quên cả ánh trời
Quên cả tên mình
Quên cả tuổi mình
Quên cả lối đi
Nam mô a di đà.
1 note
·
View note
Photo

David Bailey - Jean Shrimpton Wearing John Bates for Jean Varon (Vogue UK 1968)
496 notes
·
View notes
Text
How much sorrow can I take?
Blackbird on my shoulder
And what difference does it make
When this love is over?
Shall I sleep within your bed?
River of unhappiness
Hold your hands upon my head
'Til I breathe my last breath
Oh, oh woe-oh-woah is me
The last time that you touched me
Oh, will wonders ever cease?
Blessed be the mystery of love
0 notes
Text
Lãng
Thôi đừng nhớ gì nữa
Chuyện ngày hôm qua
Đã là chuyện ngày xưa
Thế rồi cũng lãng quên
Tình cảm héo mòn
Nỗi nhớ bỏ rơi giữa đời
Những ngón tay chẳng còn chạm
Chuyện hôm qua người quên đi
Còn biết nói gì hơn
Giữa hai ta chỉ còn những câm lặng
Người hãy nhớ nhé, chuyện gì cũng sẽ qua
Chẳng cần gặp lại, chẳng cần nhớ nữa

0 notes
Text
Người ra đi mãi mãi bỏ lại anh với trời
Mùa thu xưa đã cuốn
Lá rêu phong trên lối về
Tiếng mưa rơi lạnh lùng
Xóa tan đi cuộc tình
Chiều hoàng hôn thu tím
Khói sương chiều mơ bóng ai
Ngồi trong đêm khuya vắng
Giọt sương vương mắt buồn
Vầng trăng xưa in bóng
Nỗi cô đơn trên lối về
Biết em xa thật rồi
Đã phôi phai trong đời
Màu hoa xưa ủ rũ
Trên con đường em bước đi
0 notes
Text
Mùa
Mùa xuân
Rồi mùa hạ
Và mùa thu
Em đi ngủ
Tôi vào ru
Mưa lâm râm
Em đắp chăn
Rồi mùa đông
Hoa nở bông
Tuyết đóng
Sao tôi vẫn
Không thấy em
Mưa lấm lem
Chiếc áo cũ mèm
Và hạt mưa rơi mãi
Trên khung cửa sổ rối ren
Bao nhiêu điều
Chất đầy hoen mi
Mưa rơi li ti
Rồi mùa xuân
Bắt đầu lại
Mùa.

0 notes
Text
Ngày mưa rơi buồn trên hiên nhà
Em mở cửa sổ, buồn bay ra
Em muốn chất thành mây
Để anh tìm không thấy
Nhiều khi nghe cơn sấm
Sau tiếng cửa đóng sầm
Lòng anh vẫn trĩu nặng
Trước nhà cây im lắng
Anh muốn mình là nắng
Anh không muốn là trăng
Nhìn khi em thức trắng
Nhiều lần đêm hôm qua
Anh lặng nhìn vào hoa
Thấy nụ cười em về
Bao nhiêu lần như thế
Những giọt mưa rơi buồn
Anh muốn tan vào cơn mưa.

0 notes