Text
220519
Chắc vậy thôi. Nếu mình đã đưa ra quyết định rồi thì nên at least ngẩng cao đầu, chịu trách nhiệm với quyết định của mình, và làm tới thôi. Mong lòng an nhiên và chúc cho nhau những gì tốt nhất. Để đi qua rồi thì không còn hận thù dằn vặt. Có một mẩu truyện khá thú vị, tên là "The Egg" của Andy Weir. Stay kind and take care.
5 notes
·
View notes
Text
190519
Here I am. On my very last day in Paris. I learned about the lesson of gratefulness a lot in my trip. I noticed the way people easily took everything for granted. I noticed how I push my ego down so much it bounced back and it hurts other ppl. I noticed how I faked that I have done it, but my ego is still so high, I cannot fake it till I make it. I need to really really take a step back, look everything with different point of view. I am accepting the fact that I may seem like move on on the surface, deep down inside, I felt guilty, and regret. I lose another person who loves me deeply, again. I don't want that to happen again. Being the really mean girl that broke your heart. I felt empty. The greatest emptiness. I looked back on all of the investment of my family. I looked back on my so-called achievement. I looked back on the previous loves of my life. Hi, I'm sorry for breaking your hope and your trust. I hope one day I will no longer be clinging on the hope that we will be reunion. That day will come, not now but will, I know, as I need to push myself 1st. Got a lot of things to do isnt it? Thank you for all of the treasures you gave me. The innocent smile. The silly dance. The good food. Thank you for bringing me home. For taking me out for meals. For driving me to places. For introducing me to your friends and family. For traveling with me from Hanoi to Nha Trang. For always push me forward. For your respect and your patience for me. For your very very pure love. Thank you for sharing everything you got with me. Your small daily achievements, your worry, your opinionsand thoughts. Thank you for the long nights you spent with me even though you were really really tired. For sleeping and cuddling with me as you know I'm a skinshipaholic. Thank you for all of your last attempt trying for this relationship, for worrying about my growth. Thank you for taking me to the hospital. Thank you for reminding me of drinking water, taking an early shower, wearing facemasks, and having meals on time. You shape me into a better person, as you really care. Your growth attitude shapes me into who I am today, a better me with a widen mindset. I truly truly wish you to find a better love that can heal all of these. I wish to take the responsibility to, but I dont think you can handle any of this.
1 note
·
View note
Text
190519
Mình đọc hết những thứ em viết trên story. Và đây là quá trình reflect của mình.
Mình đã sai, đã hurt em, đã biết em kị nhất chuyện này mà lại phạm vào. Mình lại đang tiếp tục sai.
Em nói đúng, nếu chị yêu em chị đã không làm những thứ như vậy, đã nghĩ kĩ trước khi chị làm.
Chị đột nhiên hiểu rằng, em nói đúng, chị chưa bao giờ thật sự strive to be a better person in this rlts while you are moving forward. Và đúng thật sự chị đang chỉ dựng lên một cái brand sáo rỗng. Chị tự hỏi liệu sẽ có ai như vậy với chị không, sẽ point ra những lỗi sai của chị để chị grow như em làm?
Một phần trong chị thì nghĩ, ừ thì rlts có phải là tất cả đâu, không còn em thì sẽ có những người khác, và những trải nghiệm khác, có thể là tốt hơn.
Có lẽ chị chỉ đang tiếc những kỉ niệm thôi. Nhưng chị không move on nổi Phi Yến, chị làm không nổi. Đáng lẽ ra nên tập trung vào growth path của bản thân ha? Thay vì cứ mắc cạn với những suy nghĩ như vậy.
Cũng chẳng cần phải hiểu nhau nữa. Too many conflict as you said. Chị không thể muốn tất cả mà không trả cái gì, cũng không thể đòi hỏi ngta phải làm gì cho mình khi mình còn chưa cố gắng ha?
Chị xin lỗi. Vì lại chồng lên một vết thương nơi vết sẹo em còn chưa lành, vì cư xử như một đứa trẻ. Và chị thấy yên tâm vì em ổn. Chị mong mọi thứ tốt đẹp nhất sẽ đến với em. Chị hạn chế bản thân nghĩ về em quá nhiều bằng cách đi thật xa và làm thật nhiều.
Em nói đúng, this shouldn’t be all about you and us, but about me and my life ấy. But what can I say? This is the only place where I can type down my feeling for you. About my life? Well, I’m working on my final essay (finally about to done and will be submitted on the 3rd June) and I got a 100% scholarship to Germany about Sustainable Business (actually it’s quite easy to get so it’s not a yay). I also wish to work for nuclear power but soon realized that I don’t have enough health to do that (after listening to my auntie’s friend who is a Master of it & now having a million dollar job). I realize that I’m still far far away from what so-call practical experiences.
I’m still so slow. Resisting the changes I supposed to take. I haven’t emailed Helly Tống and applied for her business yet (Lại Đây or Yên both fits my career path). Haven’t worked wholeheartedly on my essay. Still blaming it on you and my family drama for not having anything done while actually, it’s all about me.
I now figure it out that I’m just a small fish who loves to have more knowledge, about almost everything. About the architecture mostly. I love to travel with the locals. My gosh, they know everything, from the histories of every bridge in Paris to the small “cái giữ cửa sổ để nó khỏi đóng” in Switzerland. I will make an Insta account for that knowledge. Actually, I am writing a lot of drafts, but still needing to research some more on the Internet. But I am doing it. Yayy!
I still got myself flying among “gosh I want you in my life” and “let’s just focus on what I want”. And I think okay let’s just focus on me 1st, and if we are meant to be, then we will be. I don’t want you to be with the lack-of-constancy me right now. Please just do whatever you are happy to, and live your life the fullest. Move on. Give up on me, please don’t try anymore. I love myself for having this ability to accept life as it is, yet still, wish for the best of it.
But still, I want to share the small small “achievements” I got until now on my Europe trip! I was praise đảm đang and chu đáo (from my host in Germany) since I woke up soo early and cook the meals for everyone, everyday :D also get my auntie proud as I lead our “team” through the complex Metro system in Paris, even tho it was my 1st time also. I am happy and feel needed here. And I love to talk to the old people on the subway or the bus. I love stories, places they had been through, how they changed now, good and bad memories, opinions. Yes, I had to trace off a lot of things, my freedom, my self-priority, my privacy. But I meant, everything has its price hah?
Okayyy I know I should share all of these things to you but... I guess it’s my way of reflection? I’m good with words anyway. I got a headache and everything was so blurred. I’m sorry for blaming them all on you. It’s just me after all. I’m sorry for making you felt that way. But there is no way for me to undo the things I did wrongly.
Ccktlt, chị xin lỗi nha.
0 notes
Text
I guest I need to move on. I hate myself as I kept thinking about you and the bad memories. So thank you, for being one of the twist points of my life, one of my biggest lessons until now. You got me at my best, and my worst. I love the way we loved each other. I wish you very very best days from now on. Thank you for the adventure.
0 notes
Text
Em ơi,
My 3rd day in Paris and I got a serious headache & 39 degree sickness.
And I think about you again, and cry again and again.
Thinking about how you treated me in our very very last day makes me sick, and sad. And wonder if you have ever loved me at all, or that's just something you said.
Am I toxic to you? Is it true that no one can be with me for a very very long time? Am I a bitch as you said? Not worthy as you said? Should get out of your life as you said?
Next time, please choose your words more carefully. You might never know how long it could last.
0 notes
Text
I hate myself sometimes too. Feeling like I'm too annoying with all of these feelings. Feeling like no one could ever stand me, or be patient enough for me.
Everyone needs a little empathy in their life Phi Yến, I'm not an exception.
No I do not blame you. It's just sad feeling like this. And I need a space to pour it all out. And you are still, trustworthy enough.
0 notes
Text

Like you still love the person whatever he or she does. But logically you just couldnt stand him/her.
Dont know how to explain this into words but i think you get me.
0 notes
Text
Why do people have to go after having so much feelings and memories together?
But gosh it hurts so bad I cannot stand being next to you without thinking back about all of the scars we cause on each other's heart.
0 notes
Text
10052019
How the fuck after all of these things, I'm still crying over you.
0 notes
Text
050519
Đã bao nhiêu ngày rồi?
Đã bao nhiêu ngày rồi mà chị vẫn khóc và buồn khi đọc lại những dòng tin nhắn, những cmt em gửi trên ccktlt, những tấm ảnh cùng caption ngọt ngào mình dành cho nhau, hoặc khi đi ngang qua một kỉ niệm khiến chị nhớ đến em, đến tụi mình.
Đã biết bao nhiêu lần chị suy nghĩ đến chuyện Us Against The World, đến chuyện quay lại bên em.
Hoặc khi nhìn thấy em trước khi bay, mong muốn được ôm em, chạm vào em đã bao nhiêu lần dấy lên trong chị.
Và sau mỗi lần như thế, chị lại nhớ về những lần em đẩy chị đi, những cái tát, những lần em bỏ qua những nỗ lực của chị.
I love you still. Chị cũng ước gì mình đơn giản chỉ là ok make a promise, keep it và đi cùng nhau lâu thật lâu. Mà mệt ghê Phi Yến.
Life is not just about love, isn't it?
0 notes
Text
040419
Giờ thì chị nghĩ về self dev nhiều hơn. Không biết vậy là nên hay không nữa.
Sáng nay chị ngủ dậy sớm và blank được 10 lần (set goal đàng hoàng nhé), nhưng lần lâu nhất được có 10s. Chị nghĩ mai mình có thể thử một “strategy” khác, vd như là set goal cho số lần VÀ cho số giây cùng lúc luôn.
Sau đó đưa giấy contract qua cho chị thư kí landlord mới. Về và làm cho xong cái tax lầy lội mấy ngày qua. Rồi Thanh Vy đến để meeting về IR iGV, nhưng đến thì chỉ đi ăn và khóc :( Thanh Vy hnay đi kí contractc LCH mới. Stuck nhiều thứ lắm, nhưng vẫn rất grateful vì có mng bạn bè bên cạnh.
Learning point đầu tiên là chị đã grow nhiều hơn chị tưởng, về coaching: Khi Thanh Vy than về prob, chị đã hỏi lần lần ra để Thanh Vy tự vỡ.Thật ra, bình thường hẳn Thanh Vy cũng nhận ra rồi, nhưng nó rối quá thôi, và EB team thì quá fresh để có ai đó analyse cho nó. Và actually alumni là một trong những learning resources mình bỏ lỡ. If there is any role for Alumni Community, chị sẽ surely goes for it. I love to learn and listen to other's story.
Learning point thứ hai là khi chị im lặng và nghe Thanh Vy, không nghĩ gì hết về bản thân hay mình nên nói gì, chị lại thấy thoải mái hơn và Thanh Vy cũng thoải mái hơn.
Sau đó Thanh Vy và F bên chị hỏi chị muốn đi xem nhà k, bình thường c sẽ đi theo luôn, vì ham vui mà, nhưng hnay chị bảo không. Chị ngồi ở Highlands, không gọi thức uống, chỉ ngồi đó làm task, bịt khẩu trang mang áo khoác. Nhớ đến em nên mới làm vậy.
Thanh Vy về lúc thằng bạn chung team luận văn réo chị qua support mô hình, nên thôi bye Thanh Vy, chị qua bên Văn Thánh. Cửa khoá nên chị phải bò vào í meo, bò và lăn lăn, xong đi mua dụng cụ without any xe cộ :) may mà mấy anh Grab cũng nhiệt tình support, lúc về chị đi taxi vì đt hết pin k gọi Grab được. Learning point là luôn luôn mang theo sạc dự phòng (đã sạc đầy đủ).
Hnay chị nhớ mang theo chai nước, khẩu trang và áo khoác. Trời mưa, làm khát nước, bụi bẩn, chị cũng vẫn ổn.
Bạn chị chở chị qua chỗ khám chân nhưng ngta k nhận chị nữa rồi, sau đó nó cũng dẫn chị đến những chỗ khác để khám. Learning point là không phải phòng khám và hiệu thuốc nào cũng sơ cứu cho em nếu k phải khẩn cấp. Chị nhớ mẹ. Mẹ luôn biết cách phải làm gì và nên chăm gia đình ntn mặc dù mẹ chưa từng học qua một khoá điều dưỡng y tế nào. Mẹ cũng có cách chi tiêu rất hợp lý và cân đối giúp nhà chị grow lên. Chị tự hỏi hồi bằng tuổi chị, mẹ có gặp phải những gì chị đang gặp, và làm sao mẹ lại trở thành Mẹ, một người phụ nữ học giỏi, kiếm được nhiều tiền, chăm lo cho gia đình. Cách mẹ cân bằng mọi thứ, chị không nghĩ là có ai ever làm được vậy. Chị lại nghĩ đến hasBrain, đến những việc mình đang làm. Có phải mission của hasbrain là khiến chị gần hơn với Mẹ, một cách nhanh hơn?
1 năm nữa chị muốn chị có thể cân bằng mọi công việc trong cuộc sống, nghiêm túc và kỉ luật, có thể mang value đến cho nhiều người, học thêm 1 bằng luật hoặc kinh tế trong nước, loại bỏ việc sử dụng đồ nhựa . Mẹ bắt chị planning và làm thời gian biểu nhiều lần rồi, mà lần nào chị cũng cớ này cớ nọ làm nũng để k phải theo. Mà bây giờ lại phải tự làm tự track. 3 tháng nữa chị muốn chị quen dần với việc data driven update mọi thứ trong cuộc sống (về F) lên app, dậy sớm tập thể dục, hết sức mình vì công việc, vì mình cần nó và nó cũng cần mình. Chị mong 6 tháng nữa chị học được cách làm xà bông tái chế, không dùng xà bông gói nữa, có một kiến thức vững vàng về F.
Chị ăn hủ tíu ngon, bàn về mô hình với bạn chị, tự hỏi bản thân liệu mô hình đó mà áp dụng thì sẽ ntn, nhận ra mình phải phân tích laik 12 mẫu nước trong 1 ngày :( ui khó ghê hồi còn đi học thí nghiệm thì làm sai lên sai xuống, phải nhờ bạn chỉ rồi dựa vào cheatsheet, h thì cũng có cheatsheet, k có thầy cô giám thị, mà vẫn phải làm nhiều làm tự giác.
Xong thì qua trường meo đi in, đáng lẽ ra có thể search trên mạng những chỗ in gần hơn, mà chị lúc đó chỉ nghĩ đến chuyện hừm em đang ở trường này hay mình cứ qua. Lại emotional-driven. Sợ tính này sẽ khó thay đổi, mà chị mong nó sẽ k thay đổi với mình em, còn những cái khác thì đúng là nên critical thật.
Chị chạy về, mệt mỏi vì anh grab chạy sai, lên nhà nhắn em sau khi đã gỡ vết thương và sát trùng nước muối. chị cũng gắn miếng gạc thần thánh có lô hội hay nha đam gì gì đó lên rồi. Xong thì làm. Hỏi chị An và Daph lung tung để get insight tuyển HR. Rồi viết Personal Development Plan gửi chị An, được một chút lại thấy mình set goal k rõ ràng, nên viết lại đây nè.
Chị viết thì mới reflect ra là còn chuyện này chuyện kia chưa làm, nên chị làm luôn. Learning point là khi reflect phải luôn có notebook bên cạnh để ghi lại mai làm, chứ k đc distract nữa.
3 thói quen chị build hnay là:
Thoughtful: nghĩ cho mọi người, hoàn thành task r mới đi ra khỏi office Data-analysis: luôn dựa vào data hành động, k phải assumption, luôn lưu trữ lại data, hnay đã record hết mấy chi phí nè, 75k ăn trưa 45k ăn tối di chuyển hết 45k. Independent: tự đi lại mua đồ mà k cần nài bạn bè chở đi, tự mang nước khẩu trang khăn giấy áo khoác.
Vậy thôi, chị yêu em. <3 Cảm ơn em đã đến với chị.
1 note
·
View note
Text
030419
Hôm nay đến lượt mình chạy sang em.
Và được em cho phép, đàng hoàng.
Sáng nay thì tỉnh dậy cảm thấy trời má thật sự k còn tâm trí nào để làm. Xong cũng được chị An với Daph khuyên, tốt ghê, r mình cũng đi ngủ. Ngủ dậy vì chị An gọi, chị thấy mình sai bét nhè, nên ph xoá tin nhắn Skype cho fox. Kai chắc thất vọng hoàn toàn về mình rồi. Rất muốn prove cho Kai thấy những tháng sau mình đã thay đổi thế nào.
Chiều thì làm xong GST và nghỉ làm đi bệnh viện. Vinmec k chấp nhận thẻ vip, hét giá tới 1tr1 cho khám thôi nhé :) trời ơi chắc chết thui thà thui dùng tiền đó đi ăn đi chơi.
Mình search cái trạm xá trên gg thì ra đc cái care 1 bên manor, Sophie đi mất but it’s okay. Mình đi vào thì ngta bảo hết h làm việc r :) mà vẫn willing sơ cứu cho mình laik siêu nice luôn ấy. mấy chị ở đó ai cũng nice, rồi còn làm sạch sẽ gọn gàng nữa, mình thích lắm. Mai sẽ khám lại chỗ đó.
Xong mình về ngồi nghe nhạc em gửi, nhớ em quá thế là ntin hỏi qua đc k, em cho phép là mình phóng ngay sang phúc long. Xài nhiều nhựa kinh khủng urg why PL why??? Xong thì đc ôm em, đc em chở đi, em giận vì mình k mang khẩu trang dù em dặn rất nhiều lần. Khi đến Tous là mình phóng ra mua ngay khẩu trang khăn giấy và kẹo cho em. Mua thêm miếng bánh TLJ,rồi ngồi viết reflection. Mình vừa viết vừa khóc, rồi em xuống, vui vẻ, mình và em trên đường vui vẻ, em hào hứng kể về sự grow, mình nghe thôi. Ngỡ như đang mơ vậy, trừ chuyện k được ôm em.
Chị nhớ em lắm mốc.
Xong thì qua chốt công an, về nhà ngồi nói chuyện. Mốc fb mình k có chiều sâu, đúng thiệt. Chị An bảo Kai mệt vì mình, đúng thiệt. Đờiminfh messy, mà may là có em, có mng xung quanh support. Mình lại khiến em đau. Không biết ph nghĩ sao về chuyện đó. Mình hứa với em sẽ k để em nhắc nhở thêm lânf nào nữa, nếu có thì dứt, và hứa sẽ luôn gọn gàng. Hứa sẽ cố gắng.
Những chuyện đã từng bị em nhắc:
Không tắm khuya
Luôn mang khẩu trang khi ra đường
Ăn uống đầy đủ
Gọn gàng sạch sẽ
Không ngủ trễ sau 1h
Mang áo khoác khi ra ngoài
Sinh nhật mẹ em là 28/4.
Sinh nhật bé Sâm là 28/7.
Sinh nhật ba em là k biết :(
2 notes
·
View notes